Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa. Hiển thị tất cả bài đăng

[Văn hóa-Tin tức Du lịch] - Đoàn famtrip Mice khảo sát du lịch Quảng Nam

Để góp phần đẩy mạnh khai thác loại hình du lịch Mice, Trung tâm Thông tin Xúc tiến Du lịch Quảng Nam tổ chức đón đoàn famtrip Mice gồm 30 người là đại diện các hãng lữ hành, các công ty tổ chức sự kiện uy tín, cơ quan thông tấn báo chí tại thành phố Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh đến tham quan, khảo sát du lịch Quảng Nam.




Đoàn đã tham quan, khảo sát và tìm hiểu cơ sở vật chất tại các khu nghỉ dưỡng cao cấp như: The Nam Hải, Palm Gadern, Sunrise... các sản phẩm du lịch tại sân Golf Montgomerie Links, khu phố cổ Hội An, làng lụa Hội An…


Đây là dịp để các doanh nghiệp tìm hiểu về khả năng phục vụ du lịch MICE và tiềm năng, thế mạnh du lịch Quảng Nam, đồng thời tăng cường mở rộng mối quan hệ để liên kết phát triển du lịch giữa các doanh nghiệp, góp phần quảng bá thu hút du khách đến Quảng Nam trong thời gian tới./.

[Văn hóa-Kienthuc.net.vn] - Vy Oanh xóa mác thảm họa thời trang với style công chúa

(Kienthuc.net.vn) - Từng bị gắn mác thảm họa thời trang khi diện những chiếc váy sến sẩm, diêm dúa, Vy Oanh ngày càng trở nên đẹp rực rỡ với style công chúa, dịu dàng.


Sở hữu giọng ca trong trẻo, nhẹ nhàng, Vy Oanh được đánh giá là một trong những gương mặt tạo được dấu ấn trong làng nhạc Việt. Ngoài ra cô còn là diễn viên đã tham gia vào khá nhiều các bộ phim tại Việt Nam như “Siêu mẫu xì trum”, “Thiên đường vắng em”, “Câu chuyện cuối mùa thu”…
Là giọng ca được đánh giá cao, tuy nhiên với phong cách thời trang, nữ ca sĩ lại mất điểm, thậm chí từng bị đánh giá là thảm họa.
Những chiếc váy Vy Oanh lựa chọn đều mắc lỗi rườm rà, nhiều chi tiết rối mắt. Chính điều đó khiến hình ảnh Vy Oanh trở nên sến sẩm trong mắt công chúng.
Hay trở nên "quê mùa" khi xuất hiện trước đám đông.
Thế nhưng, từ vẻ "quê" và sến, Vy Oanh đã có cuộc cách mạng về thời trang. Cô ngày càng trở nên xinh đẹp, rạng rỡ.
Vẫn theo đuổi phong cách nữ tính, ngọt ngào nhưng những trang phục của Vy Oanh lựa chọn đã bớt dườm dà. Với chiếc váy trắng này, Vy Oanh gợi cảm, đáng yêu như nàng công chúa.
Mẫu váy chấm bi cũng giúp người đẹp khoe được vóc dáng quyến rũ, trẻ trung.
Với chiếc váy đỏ ngọt ngào, Vy Oanh trở nên nổi bật, cuốn hút. Đặc biệt, mẫu váy gợi cảm này giúp cô khoe được làn da trắng bóc cùng vẻ đẹp dịu dàng vốn có.
Đôi khi, Vy Oanh không ngại đổi mới hình ảnh của mình với thiết kế ren để trở nên nóng bỏng, gợi cảm.
Thậm chí, trong mẫu trang phục công sở, Vy Oanh cũng đầy ngọt ngào, nữ tính. Với cuộc cách mạng về hình ảnh này đã giúp nữ ca sỹ ngày càng đẹp hơn trong mắt người hâm mộ.

[Văn hóa-Kênh 14] - “Chấm điểm” quán doner kebap gà nướng đầu tiên ở Hà Nội

Là người rất khoái khẩu ăn doner kebap nên tớ đã từng ăn rất nhiều quán bánh mì này ở Hà Nội nhưng chỉ đến doner kebap gà nướng jomi, tớ mới thực sự muốn cho điểm “chuẩn”.

Quả thực, khi đến quán jomi ăn doner kebap gà nướng, tớ mới thấy thật sự ấn tượng vì món này có rất nhiều điểm hay ho mà có thể ngay cả những nhân nghiền kebap cũng chưa biết tới.
Suốt mùa đông vừa rồi, ngay từ ngày jomi mới khai trương, tớ đã từng gắn bó với món gà nướng tươi kiểu Nga và chân gà chiên mắm. Do quán gần nhà tớ nên nói chung không tuần nào tớ lại không cùng cô em gái “háu ăn” quên “điểm danh” tại đây. Vì thế, nhất cử nhất động quán này có gì mới, nói không ngoa, tớ update liên tục luôn.
Mới đây sau thành công của món gà nướng kiểu Nga đậm đà tớ hay ăn, quán này đã triển khai thêm món Doner kebab Thổ Nhĩ Kỳ với gà nướng. Đây thật sự là một tin sốt dẻo đối với một nhân nghiền kebab như anh em tớ đây. Cũng xin phải nói thêm, với tớ, mỗi chiều tranh thủ đi làm thêm, vì muốn nhanh gọn tiện lại ngon bổ rẻ, tớ cũng hay lót dạ bằng chiếc bánh mì kebab. Thế nhưng quán kebab hoặc cây kebab nào cũng chỉ toàn là kebab thịt lợn nên ăn nhiều tớ cũng chán. Do đó, nhiều khi dù nghiền nhưng tớ cũng phải đổi món. Song khổ nỗi vì “sướng” ăn gà, nhất là gà nướng nên tớ cứ ao ước một ngày ở Hà Nội có một địa điểm bán kebab gà. Giờ bỗng dưng có món kebab gà nướng, có thể tạm coi ước mơ ăn uống của tớ đã thành hiện thực.
Vì thế, lẽ tất nhiên, khi một ngày đến jomi được phục vụ món này tớ thích mê lên được. Mấy hôm ăn liền món này tại đây, tớ tạm chấm điểm ban đầu về món kebab gà nướng mới toanh của quán này như sau:
- Lạ: vì là kebab gà nướng và chỉ jomi duy nhất có món kebab này nên đây là món kebab lạ không chỉ với tớ mà với tất cả các teen nhà mình đúng không? Bởi trước đó, có đi vòng quanh Hà Nội này, tớ cũng chỉ được thưởng thức toàn kebab lợn thôi (cười). - Ngon: kebab gà nướng ở quán này được chính anh đầu bếp với 15 năm kinh nghiệm làm kebab đảm nhiệm. Do đó, hương vị kebap ở đây có vị thơm lừng của thịt gà nướng, kẹp với hương vị hấp dẫn của rau sống, hòa quyện với hương vị đặc trưng của nước sốt kem và tỏi. - Bổ: Măm kebab gà nướng này, lần nào tớ cũng thấy ngon miệng và có cảm xúc khó quên mà khi tớ ăn ở các cửa hàng kebab khác khó có thể có được. Một suất kebab ở đây đầy đặn và chất lượng hơn nhiều nơi khác nên bạn có thể giữ được cái bụng không “biểu tình” đến tận chiều tối. - Rẻ: Một chiếc kebap gà nướng ở đây có mức giá khá hợp lý (Chỉ 25.000đ/cái). - Tiện: Nếu ngày mưa hoặc quá nắng, bạn ngại ra quán ăn hoặc khi đang ngồi tại văn phòng, trường học mà cơn đói trỗi dậy, bạn có thể gọi tới quán đặt kebab gà nướng này. Tại quán, có dịch vụ giao hàng với phí 30.000đ cho những địa điểm ở nội thành Hà Nội (Số điện thoại gọi ship đây, tớ cung cấp luôn nhá: 0934.000.001).
Đặc biệt, ở jomi, ngoài các món gà nướng tươi kiểu Nga, chân gà chiên mắm, kebab gà nướng, quán còn phục vụ thêm món Burrito (bánh tráng cuốn thịt gà nướng kiểu Mê-hi-cô hoặc cuốn thịt bò và pho mai kiểu Nga) nóng hôi hổi, lại rất thơm ngon nữa.

Đặc biệt, khi ăn ở quán này, tớ còn cực kỳ bồ kết mấy loại nước hoa quả ép 100% nguyên chất (20k/chai) và crepe với các loại chuối, xoài, dứa, táo bởi chúng rất thơm ngon và giá cả phải chăng (30k/crepe).



Tóm lại, ngày mưa ngồi quán ăn kebap và lẩn thẩn tự chấm điểm quán này, xét về tất cả các phương diện lạ - ngon - bổ - rẻ- tiện, tớ thấy ổn hết và thấy có nhiều điểm cộng to đùng. Lại còn thêm nhân viên ở quán rất thân thiện, trẻ trung và tận tình nữa chứ. Nếu còn nghi hoặc lời tớ nói, các bạn thử đến đây măm măm kebab gà nướng một lần xem. Có khi các bạn lại cho “điểm chuẩn” giống tớ í mà. Mách bạn: - jomi: 37 Lương Ngọc Quyến, Hoàn Kiếm, Hà Nội - Links FB: facebook.com/jomivn .

[Văn hóa-VNCA] - Trông cây lại nhớ đến rừng

Mấy chục năm trước, bà con Hà Nội quả có thoáng chút tự hào nhưng vẫn nhiều nghi hoặc khi nghe các khách du Âu Mỹ đến thăm Thủ đô ta đang khốn khó vì kinh tế bao cấp lại cứ gật gù khen Hà Nội đẹp, và say mê những đường cây, những bờ hồ thành phố. Mình nghĩ họ nói ngoại giao hay chuộng lạ. Ngày nay khi bà con ta đã thực sự nếm trên lưỡi mình cái vị đắng của văn minh kỹ nghệ: ô nhiễm nước, ô nhiễm không khí, ô nhiễm đất, lỗ thủng ô zôn, rò rỉ phóng xạ, rau cỏ thịt cá nhiễm hóa chất, biến đổi gien... mới bừng tỉnh hóa ra hồi ấy người ta khen thật lòng...

Nước Mỹ đứng hàng đầu thế giới về công nghệ hiện đại nhưng cũng là đất nước vẫn được thức ngủ trong những cánh rừng cổ xưa. Đường xá, từ những con đường thiên lý liên bang đến những đường nội bộ khu dân cư đều như đi trong rừng. Trong các biển báo giao thông ở Mỹ, khá quen thuộc là biển vẽ hình một chú hươu đang nhún chân nhảy dựng ở nhiều vệ đường, báo hiệu lái xe coi chừng kẻo cán phải loài thú này dạo chơi xa lộ.Đô thị nằm xen với rừng, thảm cỏ vườn liền với vạt cỏ rừng, không có hàng rào nào ngăn cách. Đến cả thủ đô Washington cũng nằm khoanh trong rừng và rừng đan từng vạt vào trong phố.

Đêm ấy ngủ ở nhà một anh bạn cán bộ sứ quán ta ở phố Connecticut của thủ đô Mỹ, nghe tiếng ào ạt trên ngọn cao cánh rừng sồi trước mặt nhà hao hao tiếng gió đêm Lào Cai, Yên Bái, lòng dạ vừa bồn chồn nhớ, lại vừa tự thấy lạ lùng.

Nước Mỹ không có nông thôn, không có làng. Cư dân sinh sống thành những trung tâm như thị trấn, như thị xã hoặc trong thành phố. Nơi đâu cũng có tên phố, có số nhà, xen kẽ với trang trại mênh mông và tất cả được bao bọc bởi những dải rừng dày, mỏng. Còn ở trung tâm các thành phố lớn thường tập trung thương mại, hành chính, với các siêu thị, các cửa hàng, các công sở, bảo tàng, rạp hát...

Người ở trong thành phố thường thuộc vào hai loại. Loại thu nhập thấp là những người làm công gắn vào lưới dịch vụ thành phố, trong các căn nhà nhỏ bên ngoài các khu thương mại hoặc loại rất giầu, các tỷ phú, họ ở trong các biệt thự sang trọng, có vườn cây, có hồ bơi, có góc nhìn đẹp trong các khu đất cao giá. Giữa hai loại người đó, các công chức tư chức có mức sống trung lưu, thường lui ra phía ngoài thành phố, cách nửa giờ một giờ lái xe. Họ ở trong những căn biệt thự ẩn giữa rừng cây. Nhà nọ cách nhà kia hàng trăm mét, có chỗ còn xa hơn. Mùa hè cây rừng rậm lá, căn nhà như bị cô lập, ủ kín giữa cây xanh, nhìn ra không thấy đâu hàng xóm láng giềng. Phải đợi cuối thu, khi rừng nhuộm vàng, nhuộm đỏ rồi trút lá, chỉ còn những cành nhánh trụi trần chĩa lên trời xám, thì những căn nhà mới nhận ra hơi ấm của nhau. Ban đêm mới thấy le lói sau cây một ánh đèn cửa sổ.


Nhà cửa phải hài hòa với thiên nhiên. Trong ảnh: Một biệt thự của tỉ phú Bill Gates bên hồ Washington.

Ngồi xe hơi đường liên bang, hai ba trăm cây đường chạy với rừng. Nắng sáng vạt rừng bên này rồi lại sáng vạt rừng bên kia. Thanh sạch, cao thoáng. Có cảm giác cả nước Mỹ, nơi đâu cũng cố giữ địa hình địa mạo của thiên nhiên. Những khu dân cư, trừ những thành phố chọc trời, nhà cửa đều lựa theo đồi núi mà lên xuống, mà lan xa. Chính vì vậy ở San Francisco có nhiều con đường quá dốc, xe đỗ phải chếch góc với vỉa hè, để không tự trôi. Nhìn từ bên kia cầu Cổng Vàng, những căn nhà thành phố như đứng trên vai nhau kiễng nhìn ra biển. Không san đồi làm nền, không phá rừng làm phố mà đưa nhà vào ở lẫn với rừng. Mơ mộng như trong cổ tích.

Chấp nhận tốn kém xây cơ sở hạ tầng: vì đường xá phải quanh co, dốc lên dốc xuống. Có khi chỉ vì mấy căn nhà trên đỉnh mà dẫn theo một đường xe hơi xoáy ốc ôm quanh núi từ dưới chân lên. Rồi đường điện, đường nước, đường hơi đốt... cung cấp cho một nhà mà độ dài gần bằng cho cả một phố trong nội thị. Những trưa nắng đẹp hoặc những ngày tuyết xuống dày, thường thấy những con nai, con hươu tha thẩn vào sân vườn hoặc nép trong bóng thông dày lá. Thấy mãi thành quen mắt nhưng ngẫm nghĩ quả là một bước tiến dài của con người. Lúc thoát cảnh ăn lông ở lỗ, cũng là lúc con người thoát ly rừng. Con hươu con nai xa người từ đó. Người có quay lại rừng, tìm lại hươu nai thì không phải vì một nỗi nhớ thương xa xưa trong tiền kiếp nào mà chỉ vì nhớ tái chanh, bít tết, vì nỗi thèm protid của cái dạ dày phàm tục. Cái thằng người cũng đáng trách lắm, thứ gì trông vừa mắt, từ một con chó đang tơ đến một cô gái kiều diễm, đều khen bằng một chữ "ngon" rất ăn sống nuốt tươi (Con vàng này đang ngon đây! Cô em trông ngon quá). Phải qua bao nhiêu phát triển kinh tế, văn hóa, văn minh gì gì.... thì cái hàm răng chỉ biết nhai mới thành hàm răng của nụ cười để con nai hoang dại của rừng mới dám sóng đôi với người như bè bạn.

Mấy chục năm trước, bà con Hà Nội quả có thoáng chút tự hào nhưng vẫn nhiều nghi hoặc khi nghe các khách du Âu Mỹ đến thăm Thủ đô ta đang khốn khó vì kinh tế bao cấp lại cứ gật gù khen Hà Nội đẹp, và say mê những đường cây, những bờ hồ thành phố. Mình nghĩ họ nói ngoại giao hay chuộng lạ. Ngày nay khi bà con ta đã thực sự nếm trên lưỡi mình cái vị đắng của văn minh kỹ nghệ: ô nhiễm nước, ô nhiễm không khí, ô nhiễm đất, lỗ thủng ô zôn, rò rỉ phóng xạ, rau cỏ thịt cá nhiễm hóa chất, biến đổi gien... mới bừng tỉnh hóa ra hồi ấy người ta khen thật lòng.

Khen chê nhưng cách biệt nhau cả một chặng tiến hóa. Khi ghé đắp cùng chăn với thiên hạ mới biết có rận ở trong chăn. Bây giờ mới thấy thèm và nhớ cải thuở sông Tô, sông Nhuệ xanh trong. Mới biết những con đường yên tĩnh, không kẹt xe, không đào cống, những phố nhà thấp thoáng dưới tàn cây... là đẹp. Những vườn đào Nhật Tân, những làng hoa Ngọc Hà Hữu Tiệp, những húng Láng, cốm Vòng... nằm xen cùng thành phố là quý. Giá Hà Nội vẫn cứ phát triển như hôm nay, nhưng những địa điểm trên được khoanh giữ lại như những mảnh quá khứ song song tồn tại với bây giờ thì tâm hồn cư dân Hà Nội phong phú lên biết bao nhiêu.

Sắp xếp nơi ăn chốn làm cho một đô thị hay rộng hơn lập quy hoặch cho một quốc gia, cố nhiên không thể nhìn thấy trước được hết những thuận và nghịch của việc thay cũ đổi mới. Nhưng ta đâu có đi một mình trên mặt đất, nhân loại cũng đã lắm kinh nghiệm, có những kinh nghiệm dễ theo mà có ích, như cái việc bảo tồn những gì tạo nên sự phong phú tâm hồn và vun đắp sức khỏe con người, sao lại không theo.

Mươi năm gần đây, ở Việt Nam ta, một loạt đình chùa đền miếu liên quan đến dấu cũ tích xưa được cấp kinh phí trùng tu. Nhiều nơi có "sáng kiến" phá hẳn, xây mới. Tốn kém đã có trên lo, mà có tốn mới ra phết phẩy to. Kết quả: Nhiều di tích lụ khụ cổ kính 500 năm tuổi, 300 năm tuổi...thành ra thứ nhũ nhi một hai tuổi mụ.

Một cuộc đại tiêu hủy dấu tích thời gian của những người nhân danh bảo tồn văn hóa. Mà di tích thì một đi không trở lại. Thấy người ta đối xử với cây mà chạnh lòng xót xa di tích quê nhà. Ở cái thành phố nhỏ Palo Alto, nơi được coi là hạt nhân của thung lũng silicon, nơi quần tụ các ông trùm công nghệ hiện đại Apple, Google, Face book... thì người ta đánh số đăng ký cho từng cây cổ thụ.

Cây mọc trong vườn nhà anh, cây là của anh nhưng sự tồn vong của cây lại thuộc về thành phố. Các ông chủ cây hóa ra lại khổ hơn anh vãng lai thiên hạ đang đi ngoài phố. Cái cây bị vàng mình sốt mẩy gì là các ông chủ cây chủ đất bị khiển trách, có khi phạt tiền. Sửa chữa nhà cửa, sân vườn ở gần cây phải được sự đồng ý và giám sát của sở chăm cây. Còn khách vãng lai hay ông đang nhấp cà phê trong tiệm, ông đang đi bộ trên hè thì cứ vô tư mà hiện diện cùng quá khứ, mà lắng nghe cuộc trò chuyên lặng thầm hư ảo của cây lá từ hàng trăm năm trước kéo dài đến hôm nay, ngay trong phố nhà mình, ngay trước cửa nhà mình.

Được sống đồng thời với nhiều chặng thời gian như thế tưởng ý vị cuộc đời cũng đậm đà, sâu nặng lên nhiều lắm chứ. Giá nhà đất ở đây khá cao nhưng người ta lại buộc các nhà ở phải để vườn rộng. Độ thưa thoáng của thành phố được giữ nguyên như từ trăm năm trước. Không cấm đoán mà quản lý bằng lợi ích. Đất của anh, anh có thể xây thêm nhà, nhưng phải nộp nhiều khoản tiền lắm, nhiều đến mức tiền ấy để mua thêm một miếng đất khác lại hay hơn.

Có kiến trúc sư giải thích: làm thế để duy trì mật độ dân của thành phố. Lại có người nói: vùng này ít nước ngầm nên phải có đủ diện tích đất trống để thấm mưa mà nuôi mạch ngầm, chứ nhà và đường phủ hết, nước chỉ trôi xuống cống rồi ra sông, ra biển. Những dãy phố nhà một tầng cũng không dễ để nâng lên hai. Nhà ở trong phố mà như nơi điều dưỡng trong rừng. U tịch, thanh sạch và rất gợi cảm: một con suối róc rách sau nhà, cái cầu gỗ thô sơ, vạt rừng phía chân đồi với những ngọn cây cao... Đứng từ vuông sân lát gỗ của nhà mình nhìn xuống mà hình dung những ngôi nhà của người da đỏ bản địa thuở họ còn gắn lông chim trên mũ, rạp người trên yên ngựa hoặc ngồi thuyền độc mộc và ở trong những căn nhà tròn mái lợp vỏ cây như còn lưu nơi bảo tàng ngoài trời ở Plymouth, Massachusetts. Phía rừng đó, phía cây đó, ngay trước mặt anh hôm nay vẫn có cái dáng trập trùng gợi vẻ hoang dã của thời xưa,

Nước ta có bốn nghìn năm văn hiến, không chỉ trong huyền thoại mà khảo cổ học đã xác minh nhưng những dấu tích còn lành lặn trong đời sống thì ngay của những triều Đinh Lê Lý Trần Lê đã là hiếm hoi lắm lắm. Còn chăng chỉ thuộc vào triều đại phong kiến cuối cùng, nhà Nguyễn, chủ yếu cũng tập trung ở Huế. Triều đại sau muốn xóa triều đại trước chỉ nhằm vào đốt phá tiêu hủy các công trình. Lại thêm ngoại bang cướp phá, bom đạn chiến tranh. Không còn những cung vua phủ chúa là vậy.

Nhưng cũng phải quy tội cho thói ăn xổi ở thì, tham lam thực dụng, đã tàn cây hại đá: Bao nhiêu cánh rừng gỗ quý và ẩn giấu trong đó là muông thú quý hiếm, là di vật cổ xưa đã bị phá trụi. Mưa xối đất màu và nước gây lũ quét. Nhiều ngọn núi đẹp nổi giữa đồng bằng ngay ở vùng Chùa Thầy Hà Nội đã bị mất tích trong bụng đứng bụng nằm của các lò chế tạo xi măng. Cây có trồng cũng phải đợi thời gian. Còn núi, mấy ai cấy lại, mất núi là mất hẳn:

Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá
Sư cụ nằm chung với khói mây

(Nguyễn Khuyến)

Cây mất, đá mất, chùa có còn cũng không còn khói mây u tịch nữa. Thiếu đi cái bóng rợp của thiên nhiên, mà biểu tượng đầu tiên và đơn giản nhất là bóng một tàn cây, một dải rừng là thiếu đi chỗ trú của tâm hồn.

Chủ tịch Hồ Chí Minh khi bước vào tuổi xưa nay hiếm đã có một sáng kiến kinh tế mà lại rất tâm linh là kêu gọi trồng cây, lập ra một lễ tiết mới trong dân nước: Tết trồng cây. Kinh tế, ấy là dân có gỗ để làm nhà, ấy là đất đai thêm phì nhiêu, con người thêm sức lực nhưng trong cõi thẳm sâu tâm linh, cây như lời nhắc nhở những nhớ thương tiền kiếp của con người


[Văn hóa-Dân Việt] - Cá trê nướng, vị ngon hiếm gặp

Xưa kia, mỗi khi lên những vùng rừng núi xa xôi hay sông xa, đảo vắng, chúng ta thường bắt gặp cuộc sống dân dã với lều lán, cơm rừng, nước suối, cá nướng, rau đồ… Nhưng nay thì đã khác.

Tại các đô thị lớn, người có điều kiện về tiền bạc vẫn thường mời nhau những món mô phỏng đồng quê ấy như một thứ đặc sản thời thượng. Chỉ có điều, nếu bạn muốn được thưởng thức những món nướng ấy theo đúng cách từ những nguyên liệu đích thực dân dã hoang sơ thì đâu phải dễ, nếu như không muốn nói là cần phải có duyên.

Nhân chuyến về thăm quê vừa rồi, tôi may mắn được thưởng thức món cá nướng với đúng chất và đúng nghĩa của nó.

Dẫn tôi ra sau nhà, tôi được ông chú ruột chỉ cho cái túm lưới đang nằm giữa nền đất. Thoáng nhìn, tôi chợt giật mình với một chú cá trê đen sẫm dễ chừng nặng đến 5kg đang ngoe nguẩy bộ râu dài. Thấy tôi đang sửng sốt, chú bảo:

- Dễ có đến ba năm nay mới bắt được con trê to đến thế. Để chú làm cho anh món trê nướng xem có hơn mấy nhà hàng trên thành phố không nhé. Anh là có duyên lắm mới gặp dịp có con trê to như thế.

Biết vậy, nhưng tôi nghĩ nhẩm trong bụng chắc cũng lại tẩm ướp, hun hun nướng nướng như mấy hàng vịt quay nức mũi, khét mỡ đầu phố nhà mình. Gần trưa mới thấy chú tôi từ vườn đồi trở về, trên tay nào là lá chuối, ống tre, riềng, sả…Vừa chẻ tre đan phên, chú vừa giảng giải:

- Người dưới mạn hạ lưu sông Đà thường nướng cá kiểu cột rơm, cá mới chín tới, vỏ ngoài cháy mà bên trong còn lòng đào. Người mạn Sơn Nam Hạ xưa thì nướng một lượt than đến hồng. Nhưng quê mình thì vẫn cái cách nướng hai lửa học của đồng bào Mường ngày mới lên vỡ đất con à.

Thế rồi con cá trê to tướng được pha ra thành nhiều khúc, ướp với riềng, mẻ, sả, ớt một lúc cho ngấm. Lát sau cá được bó vào liếp tre tươi, bọc lá chuối tây, đặt trên hai ống tre như chiếc kiềng xanh biếc rồi chúng tôi mới nhóm rơm cho bén than củi.

Khi than bén thành ngọn lửa, người cầm quạt phải quạt đều tay để bạt ngọn lửa đi, không để lửa bén vào cáng nướng. Khi thịt lớp áo lá chuối bên ngoài đã khô, than đã dần lụi lại mới đem bóc ra thì những khúc cá đã xém vàng ươm nhìn ngon mắt.

XEM THÊM

Tưởng đã xong xuôi, nào ngờ ông chú tôi lại xếp cá lên chiếc vỉ nướng bằng phên tre thứ hai, tiếp than bếp rồi nói luôn:

- Đấy chỉ là nướng cho chín dở, khô mỡ cá, giờ mới nướng cá cháu ạ.

Quả thật phải đợi một lát sau những miếng cá mới chín khô và thơm phức. Đặt lên mâm cỗ lá, chấm với nước mắm tỏi ớt mới cảm nhận hết được vị ngọt và thơm.

Giờ đã thảnh thơi thưởng thức, nghe người chú bấy lâu bôn ba sông nước vùng làng rừng, suối, hồ liền kề tôi mới hiểu không có thực phẩm nào hấp dẫn bằng những thứ trong tự nhiên. Những thức ấy lại được chế biến bằng những gia vị, nguyên liệu trong rừng núi sẽ cho chúng ta một sự hấp dẫn rất chân thật và tinh khiết.


[Văn hóa-Dân Việt] - Quyến rũ mùa cá mờm, cá cơm trên sông Vàm Nao

Thời tiết Nam bộ chia hai mùa rõ rệt: nắng và mưa. Riêng vùng đầu nguồn sông Cửu Long, mùa nắng gọi mùa khô hay mùa cạn; mùa mưa gọi mùa nước, nói đủ là “mùa nước nổi”.

Giao mùa bắt đầu từ tháng Năm âm lịch, nước bắt đầu “quay”, tức dòng chảy các sông Tiền Giang và Hậu Giang không xuôi một chiều theo những con nước lớn, nước ròng như bình thường mà vào thời điểm này nước từ thượng nguồn đổ xuống ngày càng nhiều, không thoát hết ra biển được nên phải dội lại, lựng bựng, gọi “nước quay kỳ nhứt”.

Khi “nước quay kỳ nhì” thì nước từ từ tràn lên đồng, nhiều nơi ngập đường, ngập chợ (những chỗ không có đê bao), gọi “mùa nước nổi” – nước dâng từ từ, mỗi ngày đêm chỉ trên dưới 10 đến 15cm, do đó cư dân không gọi là mùa lũ.







Đánh bắt cá mờm, cá cơm phải dùng “lưới cước” (mắt lưới rất nhỏ) nên khâu kéo lưới rất nặng nhọc, tất nhiên phải ngâm mình cả ngày dưới nước, nhưng vì kế sinh nhai nên cánh phụ nữ cũng tích cực tham gia, và ... ai cũng “quên lạnh”!
Mùa nước nổi diễn ra từ tháng Sáu đến hết tháng Mười âm lịch. Tại thời điểm này sông rạch toàn vùng rất nhiều tôm cá, nhất là cá linh. Còn mùa khô (nước giựt cạn) sông Vàm Nao xuất hiện vô số cá trắng, nhiều nhất là cá mờm, cá cơm.

Cá cơm sông là loại cá có thân mình trắng trong, phần bụng trắng đục như hạt cơm, dài chừng 3cm, chỉ có vào mùa nước cạn. Tuy nhiên, trước đó khoảng 20 ngày, người ta đã thấy nó xuất hiện, lúc này chúng hãy còn rất nhỏ, chỉ to hơn cây tăm một chút, dân gian không gọi nó là cá cơm mà gọi cá mờm.


Bình quân một mẻ lưới được khoảng 3,4 kg cá cơm.
Ngư dân đánh bắt chúng trên các sông lớn như sông Tiền, sông Hậu, sông Vàm Nao… vì loại cá này không vào kinh rạch. Như tên gọi, ngư dân đánh bắt cá cơm bằng nhiều loại lưới.

Nếu là “lưới giũ” thì khi kéo lưới lên, người ta chỉ giũ nhẹ thì sẽ lấy được cá, còn “lưới gỡ” tất nhiên phải gỡ từng con, tuy cực nhưng dính toàn “cá lựa”, tức cá lớn một cỡ - có cả cá lòng tong đá và cá mồng gà (cá mồng gà nhiều xương nhỏ nên ít ai kho mà chỉ làm chả. Chả cá mồng gà rất dai và ngon hơn chả cá thác lác nhiều). Chung nhất là lưới dày, thậm chí rất dày, gọi “lưới cước”.

Cá cơm sống ở tầng nước mặt nên ngư dân không dùng lưới sâu dạo, chỉ cần dài, càng dài càng bắt được nhiều cá, do đó phạm vi bao chiếm của lưới khá rộng. Tất nhiên muốn đánh bắt nó phải chờ con nước ròng, mới “trúng”. Mùa cá cơm chỉ diễn ra trong vài tháng, do thế bà con tranh thủ thả lưới cả ban đêm.


Cá mờm và cá cơm được ướp đá lạnh ngay khi đưa lên xuồng lưới, nhờ vậy cá đến tay người tiêu dùng vẫn tươi ngon.
XEM THÊM

Đêm An Giang tháng Ba trời đứng gió, mặt nước sông tĩnh lặng nên người ta thường thả lưới lúc đầu hôm. Cứ khoảng 4 – 5 mét thì mắc một chiếc đèn phao để ghe tàu tránh lưới.

Trong đêm tối, sông dài vắng lặng, đứng trên bờ đưa mắt nhìn hàng ngàn chiếc đèn lưới cá cơm chầm chậm trôi trên mặt nước, hết dây lưới này đến dây lưới kia, đèn là đèn, tạo nên một cảnh tượng vô cùng quyến rũ, và cũng không thể không pha chút huyền ảo lung linh như những vì sao nhỏ kết dệt sông Ngân Hà tháng Bảy!

[Văn hóa-Tiin.vn] - Tuấn Hưng bảnh bao đi hỏi vợ

Tím và trắng là hai màu chủ đạo được giọng ca Tìm lại bầu trời chọn cho ngày trọng đại hôm nay (1/4).

>> F5 để cập nhật liên tục

13h30: Đoàn nhà trai đang tiến vào nhà gái để chuẩn bị các khâu cho lễ ăn hỏi.


13h00: Nhà trai di chuyển đến nhà cô dâu, Tuấn Hưng lịch lãm với nụ cười luôn nở trên môi.


Ngay từ 8h, Tuấn Hưng và gia đình anh đã hoàn tất các khâu cho buổi lễ ăn hỏi.


Nhiều người khi đi qua phố Hàng Khay đều ngoái lại bởi ấn tượng với rạp ăn hỏi của nam ca sĩ.


Khung cảnh lãng mạn được Tuấn Hưng lựa chọn.



Rất nhiều hoa đã được chuẩn bị cho lễ ăn hỏi.


Bàn ghế, cổng vào đều được chuẩn bị kỹ lưỡng.




Tú Dưa với thời trang đơn giản di chuyển đến nhà người anh em dự lễ ăn hỏi.


Anh vui vẻ trò chuyện với gia đình Tuấn Hưng.


Sau đó Anh Tú đã thay trang phục khác trông bảnh bảo hơn.



Họ hàng nhà Tuấn Hưng đã chuẩn bị sẵn sàng cho lễ ăn hỏi của con em mình.



Bạn bè nam ca sĩ Vẫn nhớ đã có mặt khá đông

Cùng thời điểm, nhà Hương Baby - vợ sắp cưới của Tuấn Hưng (ở đường Đặng Trần Côn) cũng được trang hoàng lộng lẫy không kém với màu đỏ và trắng.

Lễ ăn hỏi sẽ được diễn ra vào khoảng đầu giờ chiều nay. Chúng tôi sẽ cập nhật liên tục những hình ảnh mới nhất về lễ ăn hỏi của ca sĩ Tuấn Hưng để gửi tới độc giả.

Ảnh: Khánh Hiển


[Văn hóa-Sohanews] - Người yêu cũ của siêu mẫu Hà Anh bị tố keo kiệt, lăng nhăng

(Soha.vn) - Michiyo Phạm Ngà đã không tiếc lời khi mắng chửi Hà Anh và Bobby Chinn khi hay tin 2 người chia tay.


Sau khi đọc được bài báo nói về sự đổ vở của siêu mẫu Hà Anh và đầu bếp Bobby Chin sau một thời gian dài gắn bó, Michiyo Phạm Ngà đã lớn tiếng mắng chửi cả 2 người trên trang cá nhân.

Thậm chí, Michiyo còn cho biết dạo trước Bobby Chin đã từng tán tỉnh cô và DJ Angie Vũ Hà nhưng khiến 2 cô "chạy mất dép".

Bên cạnh đó, Michiyo Phạm Ngà chê Bobby Chinn nổi tiếng keo kiệt, và cho rằng đó chính là lý do khiến cặp đôi này tan vỡ.


Michiyo Phạm Ngà thường xuyên có những phát ngôn gây sốc

Michiyo Phạm Ngà cho hay: "Mình chả bao giờ quan tâm showbiz Việt, nhất là bọn người mẫu chân dài óc ngắn. Không bao giờ có cảm tình với bọn này. Sáng ra, đang đọc tin thấy tít: Hà Anh chia tay bạn trai Bobby Chinn.

Tưởng như nào! Ngày xưa bà bám vào tôi để chửi hôi vụ trai Việt trai Tây mà. Sao giờ vẫn bám mấy thằng Tây để sống thế? Giỏi bà yêu trai Việt đi! Tầm bà chỉ có bám vào Tây thôi, chứ bọn trai Việt nó cũng chạy mất dép với thân hình và khuôn mặt như bà.

Cái gì mà làm mẫu ở Anh cơ, show nổi tiếng chả thấy đâu, thấy được 1, 2 phát lấp ló ở mấy show bé tí, nghiệp dư, thế mà cũng to mồm lắm cơ.

Tưởng bà cặp thằng nào. Hóa ra thằng cha Bobby Chinn . Tôi biết nó lúc tôi 18 tuổi cơ. Cua mình không được, quay sang cua bạn mình siêu mẫu DJ Angie Vũ Hà ý. Cả 2 đứa chạy mất dép. Giờ chả thèm nhớ cái mặt thằng ấy ra làm sao. Thằng Bobby Chinn trước có nhà hàng ăn ở ngã tư Hàng Khay, nay đã giải tán. Chín xu đổi lấy 1 hào. Bà Hà ạ, cặp với nó không sơ múi gì được thì chả bỏ".


Sau đó, cô một lần nữa dùng lời lẽ để hạ nhục Bobby Chin rằng anh chàng không phải là Tây "xịn" như những người mà trước đó Michiyo từng yêu.

"Riêng tôi, yêu Tây là phải Tây xịn, chưa từng sinh sống ở châu Á, đặc biệt là Việt Nam. Từ bé đến lớn ông mày toàn yêu Tây xịn chẳng qua không thèm show hàng thôi. Mà những ông Tây xịn càng ghét showbiz và sự phô trương. Chứ cái thể loại Tây mà sống chết ở châu Á với lại Việt Nam lâu như thằng Bobby Chinn thì rẻ rách!

Cuối cùng, Myichiyo Phạm Ngà còn nhấn mạnh rằng:"Tri thức dởm, siêu với chả mẫu, trông như cái hình nộm".


Hà Anh bị Miciyo mắng chửi không tiếc lời

Trước đây, Michiyo đã từng gây sốc một thời gian dài bằng hàng loạt phát ngôn rằng không yêu nổi trai Việt và chê trai Việt non kém trong khoản sex.

Michiyo Phạm Ngà được nhắc đến là một nghệ sĩ múa. Tuy nhiên, trong suốt thời gian sống và hoạt động tại Việt Nam, ngoài những phát ngôn vô cùng sốc của mình, những hoạt động nghệ thuật của cô không mấy khi được biết đến.


[Văn hóa-Zing] - Khoảnh khắc sao Việt về quê thăm người thân

Tranh thủ những dịp lễ Tết, làm từ thiện, được nghỉ ngơi, các sao dưới đây chọn cách về quê thăm người thân họ hàng.


Trong chuyến về quê làm từ thiện ở Quảng Bình, Hồ Ngọc Hà tranh thủ dành thời gian thăm người thân họ hàng. Giọng ca Hãy thứ tha cho em là người thường xuyên tham gia các hoạt động từ thiện hỗ trợ ở quê nhà cũng như các tỉnh thành khác.

Dịp Tết Nguyên đán vừa qua, Angela Phương Trinh cùng mẹ và em gái về quê thăm họ hàng. Nữ diễn viên trẻ diện trang phục giản dị chụp ảnh bên người bà của cô.

Nhiều người hâm mộ phát hiện ra Hoàng Thùy thừa hưởng nét đẹp giản dị từ mẹ cô trong bức ảnh chân dài về quê thăm nhà ở Thanh Hóa. “Không đâu bằng gia đình cả, yêu quá!” – Hoàng Thùy chú thích về bức ảnh.

Mỹ Tâm ngồi chăm chú sên mứt gừng, khoai lang cùng cô cháu gái trong dịp Tết vừa qua.

Nam ca sĩ Hoàng Hải chụp ảnh cùng ông nội trong một dịp về quê thăm ông và họ hàng.

Người đẹp Ngọc Trinh khá gắn bó với quê hương Trà Vinh. Cô thường xuyên về thăm bố mẹ và họ hàng ở đây. Mỗi lần về quê, chân dài không quên ghi lại kỷ niệm với người thân.

Năm ngoái, chân dài đình đám Andrea có chuyến về quê nhà Tây Ban Nha sau vụ ồn ào tình cảm với bạn trai Yanbi. Tại đây, Andrea cập nhật những hình ảnh nghỉ ngơi bên gia đình.

Hương Tràm bên bố mẹ ở quê và người chị họ xa Đinh Hương.

Lâm Chí Khanh chụp ảnh bên người thân của bạn trai khi cùng anh về thăm quê ở Cần Thơ.